4 thg 9, 2015





Sex cổ Nhật Bản trong tranh Shunga – Xuân họa (+18)
Shunga ở Nhật thời Edo phần lớn có xu hướng mô tả chi tiếc các cơ quan sinh dục to, khỏe. Người ta cho rằng shunga xuất hiện trên đất Phù Tang từ cuối thời shogun Muromachi (1336-1573), do cảm hứng từ các tranh tính dục của Trung Quốc (gọi là xuân họa; xuân cung; xuân cung đồ).
Shunga thịnh hành suốt thời đại Edo (Giang Hộ, 1603-1867) mãi tới thời Meiji (Minh Trị, 1868-1912) mới chịu nhường bước cho nhiếp ảnh gợi dục (xuân ảnh, erotic photographs).
Như vậy shunga được sáng tác từ thế kỷ XVI tới XIX. Người ta dễ dàng bán các tranh mộc bản này với giá cao và thị trường có cả tranh lẻ (in từng tấm rời) hoặc nguyên cả một tập khá dày mà người Nhật gọi là enpon (ấn bản) trong đó mỗi tranh thường chiếm trọn hai trang giấy. Tuy nhiên đắt tiền hơn cả vẫn là tranh lụa vẽ tay, hai đầu có trục để treo thòng xuống (scrolls) mà người Hán gọi là “quyển” hay “trục tranh” (tranh cuộn) còn người Nhật gọi là kakemono-e hay kakejiku-e (tranh quải vật hay quải trục).
Cũng như phần đông tác giả dâm thư (erotica), các họa sĩ vẽ shunga hiếm khi ký tên lên tranh. Tuy thế, ngày nay vẫn biết rằng bốn danh gia vẽ shunga của Nhật là: Hishikawa Moronobu (1618-1694); Katsushika Hokusai (1760-1849); Miyagawa Isshô (giữa thế kỷ XVIII) và Yanagawa Shigenobu (1787-1832), vốn là học trò của Hokusai.




Các danh gia vẽ shunga thường có khách hàng ruột là giới quý tộc giàu có. Shunga được dùng làm “bảo bối” hướng dẫn họ và con cái họ thực hành sinh hoạt chăn gối. Tương truyền, bán được một tranh, họa sĩ đủ sống nửa năm. Những shunga còn lưu giữ tới ngày nay đều cho thấy nét vẽ rất tỉ mỉ, khắc bản rất công phu.
Một tranh có nhiều màu sinh động, mỗi màu cần một bản khắc gỗ. Chẳng hạn, để “nhái” lại một shunga danh tiếng của Katsushika Hokusai (1760 – 1849) vẽ cảnh vợ một ngư phủ đang bị hai con bạch tuộc (octopuses) cùng lúc cưỡng bức, vào năm 2001 họa sĩ Masami Teraoka phải dùng đến 29 bản khắc gỗ (26,5x40cm) để in cho đủ 29 màu.
Shunga miêu tả rất sinh động và tỉ mỉ những tập quán tính dục của người Nhật, bao gồm đủ thể loại như: lưỡng giới (nam và nữ, heterosexuality), đồng giới nữ (lesbians), đồng giới nam (gays), lạm dụng trẻ em (pederosis), quan hệ tính dục trong lúc đang mặc đồng phục (buru sera), v.v…
Nghiên cứu các bộ sưu tập shunga đắt giá hiện nay còn lưu giữ, giới tính dục học (sexologists) không những biết được tập quán tính dục của người Nhật từ thời xa xưa mà còn thấy được ảnh hưởng của nó di truyền sang các thể loại hiện đại như phim hoạt hình sex (eroanime), truyện tranh sex (manga, mạn họa), sex games trên computer. Tất cả ba thể loại vừa kể được gọi chung là hentai (biến thái).







 Tác giả: KIESAI Eisen (1790-1848)

 Tác giả: Chikanobu (1832-1912)




Tác giả: Utamaro KITAGAWA (1753-1806)


Tác giả: TOMIOKA Eisen (1864-1905)




Tranh cổ Nhật Bản: nghệ thuật gợi tình

Một cuộc triển lãm 150 tác phẩm nghệ thuật Nhật Bản với nội dung gợi tính nhục dục ở Bảo tàng Anh khiến dư luận ngỡ ngàng đặt ra câu hỏi: đây là những tác phẩm nghệ thuật thực thụ hay chỉ là những bức tranh khiêu dâm?
Tranh cổ gây sửng sốt
Bức tranh là một trong những tác phẩm khêu gợi nhất trong lịch sử nghệ thuật: Nằm sâu dưới nước, một con bạch tuộc khổng lồ màu tím đang kéo một người phụ nữ khỏa thân nằm vào một chỗ trũng giữa hai tảng đá.
Những chiếc vòi quấn lấy thân thể của người phụ nữ trong khi con bạch tuộc thể hiện các động tác giống như đang quan hệ tình dục bằng miệng. Ở gần mặt người phụ nữ, một con bạch tuộc thứ hai đang trao một nụ hôn nhẹ nhàng, khi cô ngả đầu về phía sau trong đê mê.
Dưới con mắt hiện đại, bức tranh này chỉ giống như một tác phẩm khiêu dâm kỳ cục, đáng buồn cười. Nhưng thực tế đây là một bức tranh in mộc bản nổi tiếng, được phương Tây biết tới với tên The Dream Of the Fisherman’s Wife (Giấc mơ của vợ người đánh cá). Nó được nghệ sĩ Nhật Bản Katsushika Hokusai (1760-1849) tạo ra vào năm 1814. Ông nổi tiếng vì đã vẽ một bức tranh có cảnh một con sóng lớn dường như chuẩn bị nuốt chửng núi Fuji.
Tranh The Dream Of the Fisherman’s Wife của ông thực tế là một tác phẩm nghệ thuật phức tạp, thuộc về một thể loại gọi là “shunga” hay “tranh mùa xuân” khiêu dâm. Loại tranh này đã phát triển rất mạnh ở Nhật Bản từ giai đoạn những năm 1600 tới những năm 1900.


Không phải tranh shunga nào cũng mô tả cụ thể cảnh sex, dù chúng vẫn rất gợi cảm.

Những khoái lạc tội lỗi?
Shunga mang hình thức hoạt hình và chứa đựng nội dung nhục dục, nhưng nó hiếm khi có cảnh bạo lực hoặc có xu hướng quá đà. Phần lớn shunga đều mô tả cụ thể cảnh ái ân của các đôi nam nữ và các bức tranh này nhiều khả năng đã được trân trọng bởi không ít người Nhật cổ, từ các vị samurai cho tới những thương gia giàu có và cả dân thường. Sự phân chia rạch ròi giữa khiêu dâm và nghệ thuật chỉ là quan niệm của phương Tây. Ở Nhật Bản, người ta không cho rằng khoái lạc tình dục là điều tội lỗi.
Kỷ nguyên vàng của shunga đã trùng khớp với sự tiến bộ trong công nghệ in hình thành vào khoảng năm 1765 và kéo dài tới đầu thế kỷ 19. Trong các thập kỷ này, nhiều nghệ nhân mộc bản ukiyo-e đã quan tâm tới shunga, gồm  Kitagawa Utamaro. Tác phẩm nổi tiếng của ông Poem Of The Pillow (1788), là một album gồm 12 tranh shunga màu. “Utamaro có lẽ là nghệ sĩ shunga quan trọng nhất” – một nhà phê bình giải thích – “Tác phẩm của ông chiếm lượng lớn trong các dạng shunga. Ông có năng khiếu tự nhiên trong việc  làm lan tỏa đam mê, không cần biết đã vẽ gì – các cảnh vẽ không nhất thiết là hoạt động ái ân”.
Cuộc triển lãm ở Bảo tàng Anh còn có các tác phẩm shunga của Torii Kiyonaga, người với tác phẩm Handscroll For The Sleeve đã vẽ theo lối trải dài bức tranh để tăng cảm giác riêng tư. Nó cũng có tác phẩm  của Suzuki Harunobu, cha đẻ tác phẩm Elegant Erotic Mane’emon (1770) dài 24 trang giấy mô tả nhiều kiểu ái ân khác nhau.
LIKE and Share this article: :

0 nhận xét:

Đăng nhận xét